Trong mỗi con người ai cũng đã từng là một đứa trẻ.
Dẫu tuổi già, nếu vẫn giữ được hình ảnh lung linh của đứa trẻ ấy thì tâm hồn mãi tươi xanh.
Tôi mồ côi bố từ khi còn nhỏ, sống trẻ trâu trên miền núi xa xôi, sống hòa mình trong hoang dã, luôn nâng niu nhận được hạt yêu thương trên đời.
Khát khao khám phá bí ẩn trong lòng đất.
Số phận đưa đẩy từng hai lần được phân côn phụ trách trại trẻ sơ tán của cơ quan trung ương.
Duyên phận chuyển sang làm nhà báo cho tuổi học trò.
Có duyên kết thân với nhà thơ Định Hải, được khích lệ làm thơ cho trẻ em.
Tôi làm thơ bằng cái nhìn của trẻ em hồn hậu, tò mò và cả ngây ngô.
Cũng với vai trò "anh giữ trẻ" thuở nào, cầm tay dẫn dắt dung dăng dung dẻ, không đạo mạo, giáo huấn.
Bởi thế, tôi được nhà thơ Y Phương chúc mừng có tuổi già viên mãn. Cháu con sum vầy, yêu ông như bè bạn. Được bạn đọc tuổi Hoa ba miền trìu mến gọi Bố Mai, Ba Mai...
Nguyễn Như Mai